Arrigo Sacchi

Thứ Ba, 21/03/2017, 10:42 GMT+7

Quốc tế Con đường của người đàn ông này diễn ra như một câu chuyện cổ tích đầy những phép màu. Từ một nhân viên bán giầy đến huyền thoại của thế giới bóng đá, ông đã vượt qua những khuôn mẫu của của thời đại để viết nên một triết lý bóng đá mới ở Calcio.

Arrigo Sacchi

Họ và tên: Arrigo Sacchi

Ngày sinh: 1/4/1946 (70 tuổi)

Nơi sinh: Fusignano, Italy

Vị trí: Hậu vệ

Clb từng dẫn dắt:  Parma, AC Milan, Atletico, Real

Sự nghiệp huấn luyện viên

Mọi chuyện bắt đầu, khi chàng trai trẻ Arrigo Sacchi ở Fusignano say mê đội bóng khổng lồ Budapest Honved trong thời hoàng kim rực rỡ của những Ferenc Puskas , Sandor Kocsis và Jozsef Bozsik. Thứ cảm hứng mà những người Hungary đem lại lúc đó hoàn toàn trái ngược với phong cách của Calcio giai đoạn ấy. Người Ý bắt đầu mỗi trận đấu với những tính toán đầy kĩ lưỡng và thực dụng. Còn thứ khiến cho chàng trai này cảm thấy hứng thú với bóng đá Hungary, không phải là những thành tích xuất sắc mà họ đạt được, mà chính là thứ tinh thần họ thổi vào các trận cầu.

Catenaccio lúc đó như một thứ tôn giáo ở bóng đá Ý kể từ lúc Nereo Rocco đưa hệ thống này vào Italia để áp dụng rộng rãi, và sau đó được Helenio Herrera hoàn thiện và nâng lên một tầm cao mới với Inter Milan. Nhưng hệ quả của sự tôn sùng này là việc các trận đấu ở Italia luôn bắt đầu một cách rất chậm chạp, mặc dù số lượng cầu thủ tài năng lúc đó đủ sức để giúp họ chinh phục mọi đấu trường. Một điều tất yếu là lối chơi mà người Italia giỏi nhất đã dần không thể tạo được sự hứng thú cho các Tifosi.

Arrigo Sacchi

Như một nhà cách mạng, Arrigo Sacchi đã mang trong mình mơ ước mong muốn thay đổi triết lý bóng đá đã ăn sâu vào máu của người Italia. Ông mau chóng bị chinh phục bởi sự xuất sắc của Real Madrid vào cuối những năm 1950. Sacchi đã tìm được con đường mà mình muốn hướng đến. Ông tin rằng bóng đá Ý có thể hoàn toàn chuyển sang một thứ triết lý mới với những yếu tố: Pressing toàn sân, phản công nhanh và quan niệm “bản thân mỗi hậu vệ đều xuất sắc”. Nhiều năm sau đó, giấc mơ của Sacchi đã trở thành hiện thực.

Lúc đó, để có thể kiếm tiền, ngoài việc chơi cho câu lạc bộ Fusignano, Sacchi còn phải làm một nhân viên bán giày. 15 năm trong nghiệp cầu thủ mặc dù không thành công nhưng cũng giúp Sacchi có thể tích lũy kinh nghiệm cho con đường sau này. Đến năm 1970, Sacchi đã nghiêm túc lựa chọn sự nghiệp huấn luyện viên để gắn bó.

Những ý tưởng của ông có thể nói là rất cấp tiến trong thời đại ấy. Sacchi tin rằng áp dụng pressing với 4-4-2 là một điều hoàn toàn khả thi. Một đội hình được giữ cố định và cho phép lấp các vị trí quan trọng, trong đó 2 hậu vệ cánh đóng vai trò quan trọng, Sacchi cho rằng điều này sẽ giúp đội bóng có thể tăng được tỉ lệ giữ bóng và kiểm soát trận đấu. Tiếc là ý tưởng của Sacchi lại quá phức tạp để có thể áp dụng ở một đội bóng nhỏ như Ballaria, nơi mà ông gắn bó 2 năm.

Sau khi chính thức treo giày, Sacchi theo đuổi sự nghiệp huấn luyện của mình tại đội bóng tỉnh lẻ Baracca Lugo. Ông bắt đầu công việc với các đội trẻ của câu lạc bộ. Tại đây, những ý tưởng như phòng ngự khu vực, óc sáng tạo, phương pháp đẩy cao nhịp độ trận đấu đã được áp dụng và thành công. Điều đó khiến câu lạc bộ quyết định chính thức ký hợp đồng với Sacchi và hy vọng ông sẽ giúp họ hướng đến các cấp độ giải đấu cao hơn ở Italia. Đó là một giai đoạn trong sự nghiệp mà Sacchi gọi là “tích lũy kinh nghiệm”.

Nhưng giống như hầu hết các nhà quản lý trẻ sớm bắt đầu sự nghiệp cầm quân khác, Sacchi, lúc đó chỉ mới 26 tuổi khi bắt đầu được đảm nhiệm vai trò huấn luyện viên ở Baracca, đã chịu không ít áp lực khi phải làm việc với các cầu thủ lớn tuổi hơn mình và khiến họ nghe lời. "Thủ môn của đội bóng lúc đó 29 tuổi. Còn tiền đạo chủ lực cũng đã 32 tuổi. Tôi phải làm mọi cách để chiến thắng và khiến họ khuất phục", Sacchi nhớ lại.

Arrigo Sacchi

 Những kĩ năng và kinh nghiệm học được ở Barracca đã giúp ích rất nhiều cho Sacchi trong những năm sau đó, khi ông tạo nên đế chế hùng mạnh ở Milan. Nhưng lúc này, Sacchi vẫn chỉ là một gã vô danh, một người đàn ông mang trong mình những ước mơ và mục tiêu to lớn, có những ý tưởng tuyêt vời, nhưng lại quá thiếu kinh nghiệm.

Tại thời điểm đó ở Italia, những huấn luyện viên như Sacchi không thiếu – những người có một quãng thời gian ngắn theo nghiệp cầu thủ và đã có chút kinh nghiệm trước khi chuyển sang con đường quản lý – mặc dù có tài năng nhưng lại có quá ít kinh nghiệm và nhận thức về các trận đấu chuyên nghiệp. Đó là một thách thức lớn đối với Sacchi, cho đến khi ông nhận được cuộc gọi từ ban lãnh đạo Parma vào năm 1985.

Trải qua một thời gian ngắn làm huấn luyện viên đội trẻ tại Fiorentina, tại đây những ý tưởng về phòng ngự khu vực của Sacchi đang được được coi là khá mạo hiểm khi mà các trận đấu tại Italia đang trung thành với lối đá một-kèm-một. Nhưng Parma, đội thi đấu ở Serie C1 vào thời điểm đó, tin người đàn ông 36 tuổi này hoàn toàn có khả năng giúp họ trở lại với Serie A.

Những thử thách lớn hơn, cứ thế, đã xuất hiện trong sự nghiệp của Sacchi.

                                                         ***

Việc đến Parma chính là một bước quan trọng trên con đường thăng tiến của Sacchi để từ một cầu thủ không mấy nổi bật trở thành huấn luyện viên nhìn xa trông rộng bậc nhất thế giới. Ở Parma, ông có thể thử nghiệm và dần hoàn thiện những triết lý của mình với các cầu thủ có chất lượng cao hơn.

Sacchi ngay lập tức triển khai ý tưởng của mình về “sự đa năng” – nói về việc một cầu thủ có thể thoải mái hoạt động nhiều vị trí và được trang bị cho mình những kỹ năng để chơi hầu như bất cứ nơi nào trên sân. Ông đã rất thành công với những phương pháp này với các cầu thủ đội trẻ tại Fiorentina và lúc huấn luyện ở Rimini, họ được ông liên tục xoay chuyển qua nhiều vị trí khác nhau trong quá trình trận đấu diễn ra và được yêu cầu phải trở thành “một cầu thủ toàn diện”.

Một nhiệm vụ mà các huấn luyện viên trẻ luôn gặp và phải vượt qua đó là thuyết phục và giúp các cầu thủ thích nghi với lối chơi mà họ đề ra, nhất là với phong cách quá mới mẻ của Sacchi. Ông yêu cầu việc pressing phải được thực hiện ngay sau mỗi lần mất bóng. Tốc độ của mỗi pha phản công phải đạt 5-6 m/s và việc kiểm soát bóng phải được sử dụng một cách hiệu quả để xâm nhập vào vòng cấm đối phương một cách nhanh chóng nhất có thể.

Phần lớn những chiến thuật của Sacchi đều đạt được thành công ở Parma. The Gialloblu vô địch Serie C1, leo lên nửa BXH Serie B mùa giải sau và sau đó là chỉ còn thiếu 3 điểm để tiến thẳng đến Serie A.

Một bước ngoặt lớn diễn ra với Sacchi tại Coppa Italia. Parma mà ông dẫn dắt đã đánh bại gã khổng lồ Milan và gây nên một cơn địa chấn. Sau trận đấu này, ông trùm truyền thông và cũng là chủ tịch của Milan, Sylvio Berlusconi ngay lập tức tiếp cận Sacchi và đem ông về San Siro vào năm 1987.

Đến Milan cũng là lúc Sacchi phải đối mặt với hàng tá những khó khăn lớn hơn, khắc nghiệt hơn. Nhưng chính tại đây là nơi mà thứ triết lý bóng đá ông đang theo đuổi được hoàn thiện, đưa lên một tầm cao mới và đi vào huyền thoại, đồng thời biến Milan trở thành một trong những đội bóng xuất sắc nhất trong lịch sử bóng đá thế giới.

                                                        ***

Hàng tá những ánh mắt ngờ vực hướng đến Sacchi khi ông đến Lombardy. Rất nhiều người không tin vào khả năng của một gã vô danh, hầu như không có kinh nghiệm chơi bóng đỉnh cao và chưa hề dẫn dắt một tên tuổi lớn nào. Nhưng sau đó, ông đã đập tan hết những ngờ vực của truyền thông bằng chính khả năng của mình, cũng như chứng minh sự sai lầm của quan điểm “chỉ những cựu cầu thủ xuất sắc mới có thể trở thành một huấn luyện viên giỏi” bằng câu nói nổi tiếng: Một anh nài ngựa không nhất thiết phải từng là ngựa.

Ông sở hữu những cầu thủ Ý xuất sắc trong đội hình như Baresi và Tassotti, hai tài năng trẻ xuất sắc Maldini và Costacurta, hai siêu sao người Hà Lan Van Basten và Ruud Gullit. Nhiệm vụ của vị tân huấn luyện viên chính là dẫn dắt họ một cách tốt nhất, để có thể khai thác hết khả năng của họ cũng như kết hợp những ngôi sao này thành một đội. Hoàn cảnh lúc này giống như 12 năm trước, khi Sacchi trở thành huấn luyện viên của Baracca Lugo – một gã mới vào nghề phải dẫn dắt những ngôi sao, thậm chí có người còn lớn tuổi hơn mình – nhưng lần này là ở cấp độ cao hơn rất nhiều.

Những ngày đầu tiên, Sacchi đề ra một phong cách luyện tập khá kì quặc và mới mẻ tại thời điểm đó, ông gọi phong cách này là “shadow play” – “trận đấu ma”. Ông cho các cầu thủ thi đấu như một đội trên sân tập mà… không hề có bóng, để họ có thể thi đấu như một khối thống nhất, trau dồi khả năng giao tiếp trên sân bằng tư duy và giúp các cầu thủ trở nên nhạy bén hơn trong việc nhận biết họ sẽ di chuyển thế nào trên sân cỏ, giữ nguyên đội hình như trong một trận đấu, nhưng thay đổi vai trò của họ so với những gì mà đối thủ sẽ dự đoán.

Có một câu chuyện vui kể rằng: Một trinh sát từ đội bóng đối thủ đã lẻn vào Milanello và núp trong một bụi cây để theo dõi buổi tập đầu tiên của Sacchi. Khi trở về, trinh sát báo cáo với huấn luyện viên của họ rằng Sacchi cho các cầu thủ luyện tập trong một đội hình, nhưng không hề có bóng. Vì nghĩ rằng người nhân viên trinh sát bị điên, vị huấn luyện viên kêu anh ta đi ra ngoài và sau đó tiếp tục chuẩn bị cho trận đấu như những gì đã định mà không hề có một sự đề phòng nào. Kết quả, họ thua trận và Milan không để lọt lưới bàn nào.

Arrigo Sacchi

Mặc dù sở hữu trong tay những cá nhân xuất sắc, nhưng Sacchi lại luôn tin vào sức mạnh của tập thể nhiều hơn là một cá nhân nào đó. Vị chiến lược gia người Italia nói: Cách duy nhất để bạn có thể xây dựng một một nền tảng vững chắc là khiến các cầu thủ cầu thủ nói cùng một ngôn ngữ và có thể chơi một trận đấu với tính đồng đội cao nhất. Sẽ không ai có thể đạt được bất cứ điều gì nếu chỉ nghĩ đến bản thân. Nếu họ làm thế, những thành quả sẽ không thể duy trì và kéo dài . Tôi thường trích dẫn một câu nói của Michelangelo: ‘Tinh thần tập thể mang đến kết quả cao nhất’.

Việc làm sao để gắn kết một đội hình có các ngôi sao từ khắp nơi trong một đội bóng thường bị nhiều đội bóng bỏ qua cho đến khi Sacchi xuất hiện và gây chú ý với Milan. Khi đó, mọi người đều chú ý đến triết lý huấn luyện của Sacchi. Ông thường rất để tâm đến việc gắn kết các cầu thủ, đến từ nhiều đất nước với nhau, nhờ Berlusconi và quyền lực của vị chủ tịch này làm niềm cảm hứng cũng như phụ trách việc giúp họ thích ứng tốt với Serie A.

Với những quyết định thông minh của mình, trong thời gian bốn năm Sacchi tại Milan, ông đã giành 8 danh hiệu, trong đó có một Scudetto, hai lần liên tiếp giành cúp châu Âu và hai Cúp Liên lục địa. Lối chơi pressing toàn mặt sân của Sacchi cũng được cải tiến lên rất nhiều để có thể đối đầu với những đối thủ ở Châu Âu và Serie A. Tuy nhiên, cũng vì khả năng của mình mà Sacchi và Milan luôn nhận phải những ánh mắt ghen tị của các fan từ đội bóng khác. Họ than vãn rằng đội bóng của họ luôn đặt nặng quá nhiều trong việc phòng thủ. Một cách chậm rãi, chính Sacchi đã làm cho những di sản về triết lý phòng thủ mà Helenio Herrera và Nils Liedholm để lại dần sụp đổ.

Phương pháp đào tạo của Sacchi đã được chứng minh về độ hiệu quả khi đội trưởng Franco Baresi nói chi tiết về chiến thuật mà Milan áp dụng trong trận chung kết cúp châu Âu năm 1990 và giành chiến thắng sau bàn thắng của Frank Rijkaard. Hai trung vệ của Benfica đã bị thu hút bởi cầu thủ có nhiệm vụ làm mồi nhử là Marco van Basten và tạo ra một khoảng trống lớn ở phía sau. Kết quả là, Sacchi đã ra lệnh Van Basten đá lùi sâu hơn, kéo theo các hậu vệ bị cuốn theo cầu thủ người Hà Lan, và Rijkaard đã thực hiện một nhát kiếm kết liễu ở chính khoảng trống mà các hậu vệ Benfica tạo ra khi quá chú ý vào Van Basten. Đây là một pha bóng xứng đáng được đưa vào sách giáo khoa bóng đá. Sacchi sau đó cho biết cả đội đã luyện tập cách di chuyển kiểu này khoảng 30 lần trong buổi luyện tập trước khi trận đấu diễn ra.

Ký giả John Brewin của ESPN từng nhận định về Milan của Sacchi như thế này: "Họ sử dụng một hàng phòng ngự dâng cao trong sơ đồ 4-4-2 để gây sức ép và khiến đối thủ phải lùi sâu về nửa sân. Ở Milanello còn có một phòng tập gym được trang bị cho các cầu thủ rèn luyện thể chất để có thể đáp ứng được lối chơi pressing của Sacchi. Bóng đá Italia luôn đặt nặng việc phòng ngự cho đến khi Sacchi xuất hiện và thay đổi nó."

Việc Sacchi rời Milan vào năm 1991 đã gây một cú sốc rất lớn. Nguyên nhân của cuộc chia tay được cho là vì những bất đồng của ông với một số ngôi sao lớn trong đội hình, qua đó gây ra những vết rạn nứt không thể cứu vãn, dẫn đến việc Milan để vuột mất Scudetto năm đó. Cũng vì việc này mà người ta bắt đầu nghi ngờ về cách quản lý đội bóng của ông.

Nhưng dường như, Sacchi đã lựa chọn rất tốt thời điểm ra đi. Ông đã tự làm kiệt sức của cả mình lẫn các cầu thủ bởi phương pháp luyện tập quá nghiêm khắc của mình. Trên sân tập, Sacchi quan tâm tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, tinh thần và cả biểu hiện của từng cầu thủ. Sau khi rời Milan, người ta thấy ông xuất hiện ở khắp mọi nơi, từ các sân tập, đến các chương trình truyền hình thể thao và sau đó là được liên hệ để lên làm huấn luyện viên trưởng của ĐT Italy.

Cũng giống như Pep Guardiola phải rời Barcelona sau khi đã đặt ra quá nhiều yêu cầu trong lối chơi cho các cầu thủ, Sacchi cũng gặp phải những vấn đề tương tự vào 21 năm trước đó. Cùng với đó là việc Marco van Basten quanh năm phải vật lộn với chấn thương, điều khiến cho bản năng săn bàn của anh phần nào bị ảnh hưởng. Đó là một mất mát rất lớn cho Sacchi, khi thiếu đi một cầu thủ có khả năng tận dụng các cơ hội tốt nhất đội.

Steve Amoia của World Football Commantaries nói về Milan dưới thời đại của Sacchi trong bài phê bình của mình (ý kiến đã được đưa cuốn tự truyện của Sacchi): "Cũng giống như Sir Bobby Robson, Jose Mourinho và Louis van Gaal, Arrigo Sacchi đã trở thành huấn luyện viên từ lúc rất trẻ, và còn vô danh. Berlusconi chính là người đã cố vấn Sacchi đến môi trường bóng đá đỉnh cao. Vị chủ tịch của Milan nhận ra tài năng của gã vô danh Sacchi và đem ông ấy về San Siro. Kết quả là họ dành tám danh hiệu một cách ngoạn mục trong bốn năm và đưa Milan trở thành một cái tên huyền thoại của lịch sử bóng đá thế giới. Đến giờ, Sacchi vẫn là vị huấn luyện viên cuối cùng có thể vô địch cúp châu Âu 2 năm liên tiếp."

                                                          ***

Việc đảm nhận chiếc ghế huấn luyện viên ở Azzurri mở ra một chương mới trong sự nghiệp Sacchi và ông được giao nhiệm vụ thay thế Azeglio Vicini, người đã dẫn dắt Italia về hạng ba ở World cup diễn ra tại sân nhà một năm trước đó.

Dựa trên một đội hình lấy cảm hứng từ thành công ở Milan – ngoại trừ việc không có bộ ba Hà Lan bay nổi tiếng – Sacchi muốn có thể xây dựng một đội hình có thể tái diễn thành công ở Espana 82. Ông cố gắn pha trộn giữa kinh nghiệm của những công thần như Franco Baresi và những nhân tố trẻ trung như Paolo Maldini. Nhiệm vụ đầu tiên của ông là phải xây dựng một tập thể vững chắc.

Arrigo Sacchi

Cách Sacchi làm việc ở Azzurri cho thấy khả năng xuất sắc của Sacchi trong việc thích ứng và tạo động lực cho các cầu thủ của mình trong một thời gian ngắn. Ngoài việc áp dụng lại phương pháp tập luyện “shadow play” (trận đấu ma) hàng ngày và các bài tập cường độ cao tại Milanello trong trại huấn luyện của đội tuyển quốc gia, Sacchi cũng đã phải thay đổi phương pháp của mình để các cầu thủ chỉ vừa mới tiếp xúc với nhau có thể mau chóng thích ứng.

Mặc dù làm việc khá tốt ở Azzurri, nhưng Sacchi cũng đã gây ra rất nhiều tranh cãi khi ông đã không gọi Gianluca Vialli, Roberto Mancini, Giuseppe Bergomi và Walter Zenga vào đội hình tham dự World Cup 1994. Có nhiều người cho rằng Sacchi thiên vị cầu thủ Milan hơn là các đội khác.

Thực tế là, Sacchi lúc đó cần phải nắm trong tay một đội hình mà ông cảm thấy họ có thể đáp ứng được các yêu cầu của ông. Sacchi cần những người có khả năng hoàn thành tốt lối chơi pressing toàn sân của mình đồng thời phải nghe theo mọi chỉ đạo của ông đưa ra. Về trường hợp của bộ tứ nói trên, tài năng của họ là không thể bàn cãi, tuy nhiên họ và Sacchi không thể hợp tác để làm việc cùng nhau.

Sau thất bại tại vòng loại Euro 1992 bằng trận thua trước Na Uy, Sacchi bắt đầu có những thay đổi mới trong triết lý của mình, tập trung hơn vào sự ổn định của hàng thủ phòng thủ và cho phép ngôi sao số một của Azzurri lúc đó, người vừa giành được quả bóng vàng châu Âu năm 1993 – Roberto Baggio được phép chơi tự do hơn.

Trong trận đấu, Baggio là cầu thủ duy nhất thường được Sacchi cho phép chơi tự do chứ không phải bị gò bó vào lối chơi pressing của ông, anh được phép di chuyển khắp sân, tạo cơ hội cho đồng đội và cả bản thân. Giống Van Basten ở Milan trước đây, Baggio là tâm điểm của mọi đợt tấn công mà Azzurri tạo ra, nhưng nếu Van Basten được yêu cầu di chuyển cố định ở nửa cuối phần sân đối phương, đá cao nhất trên hàng công, thì Baggio phải di chuyển khắp sân, vừa phải tạo cơ hội cho đồng đội, vừa phải ghi bàn. Gánh nặng trên vai Il Divin Codino là rất lớn.

Sau một vài thay đổi để nâng cao khả năng và tinh thần của đội sau thất bại trước Ireland, Sacchi đã chứng minh đẳng cấp của mình bằng cách dẫn dắt Azzurri tiến thẳng đến trận Chung kết. Azzurri của ông tiến đến trận đấu cuối cùng bằng chính đội hình đã gây ra nhiều tranh cãi trước đó và cùng với đó là niềm tin tuyệt đối mà Sacchi dành cho Baggio.

Sau World cup 1994, Sacchi ở lại Azzurri mãi đến sau kì Euro 1996 và dành ra một thời gian dài để nghỉ ngơi, không liên quan gì đến bóng đá. Cho đến cuối cùng, những quan điểm mà ông đưa ra vẫn là những ý tưởng kích thích tư duy, được áp dụng rất nhiều sau này. Khi không thể có đủ thời gian để hoàn thành vai trò của mình, ông từng nói: "Thành tựu bạn đạt được hôm nay là dựa trên công sức bạn bỏ ra. Có thể bạn không thể xây 1 toà nhà trong 1 ngày, nhưng bạn vẫn có thể dựng lên 1 tổ ấm."

                                                            ***

Với bộ khung vững chắc mà Sacchi đã tạo ra, kể cả sau khi ông đi, Milan vẫn có thể đạt được đến 4 Scudetto trong 5 mùa giải dưới thời Fabio Capello, và sau đó là lập nên kì tích lật đổ Dream Team Barcelona của Johan Cruyff. Với nền tảng mà Sacchi đã tạo ra, Capello chỉ phải tiếp nhận và thoải mái thêm vào những ý tưởng của mình, để sau đó gặt hái những thành công liên tiếp.

Phong cách chiến thuật của Sacchi chịu rất nhiều ảnh hưởng từ lối bóng đá tấn công tổng lực của Hà Lan dưới thời Rinus Michel – và cũng là cơ sở mà vị huấn luyện viên người Hà Lan tạo nên một đội hình xuất sắc với Barcelona – và sau này cũng là niềm cảm hứng của Pep Guardiola ở chính Barca và Frank De Boer ở Ajax. Có thể nói, di sản mà Sacchi để lại là vô cùng to lớn và tạo ra thay đổi rất nhiều đến bóng đá hiện đại, những huấn luyện viên như Jurgen Klopp, Jose Mourinho và Rafa Benitez đều là những người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ ông.

Với khả năng kết hợp các cầu thủ lại thành một tập thể với tinh thần đồng đội cao, tạo ra những quan điểm thách thức thời đại, và thể hiện được khả năng của mình ngay cả trên sân tập – một phẩm chất sống còn với các huấn luyện viên bóng đá hiện đại, từ một người bán giầy, ông đã tự biến mình thành một trong những chiến lược gia vĩ đại nhất mọi thời đại – với những thành tích xuất sắc đã được chứng minh.

Vai trò của ông trong việc đưa những chiến thuật pressing toàn sân, bẫy việt vị và tạo ra tinh thần tập thể cho một đội bóng, hoàn thiện và đưa chúng lên một đẳng cấp cao là không thể bàn cãi. Quan điểm của ông về khái niệm “khoảng cách từ hàng hậu vệ đến hàng công không quá 25 mét” đến nay vẫn được các huấn luyện viên áp dụng.

Tất cả những điều ấy là minh chứng cho đẳng cấp của một vị huấn luyện viên đã đi vào huyền thoại. Vậy điều gì đã giúp Sacchi trở thành một chiến lược gia xuất sắc? Ông ấy là một nhạc trưởng xuất sắc và có những phong cách rất đặc biệt. Sacchi luôn quan tâm đến chất lượng bên trong và những thứ có thể tồn tại lâu dài chứ không phải là việc đưa về những ngôi sao để có những thành công nhất thời. Ông ấy luôn quan niệm: "Tôi đi đến tiệm bánh không phải là vì một tay thợ làm bánh nổi tiếng nào đó mà là vì chiếc bánh. Một nhạc trưởng phải là người luôn hướng đến sự hoàn hảo."

Mặc dù là một con người thẳng thắn, gây ra hàng tá tranh cãi trong phần lớn sự nghiệp của mình, nhưng chỉ trong vòng một thập kỷ ông đã thay đổi nền bóng đá Ý và đưa một Milan đang rệu rã trở thành đội bóng mạnh nhất châu Âu. Từ những thành tích đó, Sacchi xứng đáng là HLV “vô danh” vĩ đại nhất trong lịch sử bóng đá.

Nam Khánh 4321